5 năm trời tôi thờ ơ trước những lời tán tỉnh

by Phùng Hải Đăng | Posted on Monday, October 19th, 2015
Tôi sống trong blog tam su buồn chán tẻ nhạt, mất lòng tin, sự cười nói của tôi trong giao tiếp chỉ là gượng gạo.

Từ khi chia tay mối tình đầu yêu tha thiết, tôi đã phải trải qua những chuỗi ngày đau khổ tưởng chừng không thể đứng lên được, cứ như thế thời gian lặng lẽ trôi qua 5 năm. Trong suốt 5 năm ấy tôi sống trong sự buồn chán tẻ nhạt, mất lòng tin, sự cười nói của tôi trong giao tiếp chỉ là gượng gạo, không có hồn trong những cuộc vui chơi cùng bạn bè. Tôi lơ đãng, mắt hay đăm chiêu và luôn sống khép kín, thờ ơ trước những lời tán tỉnh của các thanh niên và trở nên lãnh cảm lúc nào không hay.


Cuộc sống của tôi có phần khá hơn sau những chặng đường khó khăn trong đau khổ mà tôi đã vượt qua. Tôi giao tiếp bên ngoài xã hội cùng bạn bè nhiều hơn, bắt đầu hướng cho mình một tương lai mới, cuộc sống mới, những cuộc trò chuyện có phần vô tư và cởi mở hơn so với trước đây. Tôi không xinh đẹp sắc xảo nhưng được mọi người đánh giá là có sức thu hút, rất duyên dáng do cái miệng cười và cách ăn nói đủ để chinh phục trái tim người khác. Dù có nhận xét thế nào nhưng thật lòng mà nói trong tim tôi không thể rung động thêm nữa, có lẽ tôi rất sợ phải vướng vào chuyện tình cảm, sợ phải yêu thật lòng rồi kết quả không đi đến đâu. Khó khăn lắm tôi mới có thể có lại sự hồn nhiên vô tư, không cho phép mình bị suy sụp thêm một lần nữa nên luôn né tránh những lời tán tỉnh và ánh mắt nhìn trìu mến của các chàng trai bằng những câu nói hài hước để phá tan không gian ấy. Tôi trở thành một người con gái độc lập và mạnh mẽ, làm những gì mình thích. Tôi thường đọc tin tuc online, đi chơi cùng đám bạn…

Tôi muốn cho họ hiểu rằng mình chỉ muốn dừng lại ở mức tình bạn không đi xa hơn. Nếu họ cố gắng để lôi kéo tôi vào sợi dây tình ái tôi sẽ là người dần dần không muốn gặp họ. Tôi đã phải thay rất nhiều sim điện thoại, những trường hợp như thế thì tôi không còn lời để từ chối họ và dần tôi không thích chọn bạn chơi là nam giới, phòng ngừa tình bạn mờ nhạt.

Mọi người xung quanh cứ nghĩ tôi đã chuyển đổi giới tính, người thì nói tôi bị lãnh cảm rất nặng cần phải chữa trị, để kéo dài không tốt cho đời sống tương lai sau này. Ai nói gì mặc kệ, quan điểm của tôi bây giờ cuộc sống không làm hại hoặc gây phiền phức đến người khác là tốt rồi, chỉ muốn làm những gì mình muốn, cảm thấy vui và tâm hồn thoải mái, đêm về có giấc ngủ ngon, sáng thức dậy đi làm công việc của mình, vui vẻ cùng bạn bè. Một cuộc sống như vậy là quá tốt rồi đúng không mọi người. Tôi sống vì bản thân tôi, vì giadinh của tôi là quá đủ rồi.