Lời kết nghiệt ngã của mẹ chồng

by thuylt | Posted on Thứ Hai, Tháng Bảy 20th, 2015

Thân làm vợ thì phải biết thương chồng, lo nghĩ cho gia đình nhà chồng. Nhà tôi phải có đứa cháu trai. Nếu chị không sinh nở được nữa, thì phải chấp nhận để người khác làm thay. Đó là tam su gia dinh của chị Trang.

‘Cô không sinh được con trai thì để người khác làm thay

Nhà này không thể tuyệt tự. Tôi đã chấm được người rồi…” lời mẹ chồng nói như ngàn mũi dao đâm vào tim chị Trang…

tinh yeu buon

Gia đình tan nát vì vợ không sinh được con trai

Cả tháng nay, mọi người cùng cơ quan thấy chị Trang đến cơ quan mắt luôn sưng đỏ, thất thần, ai hỏi gì cũng không nói, rồi thỉnh thoảng lại chạy vào nhà vệ sinh ngồi khóc.

Cả phòng quyết định kéo chị ra quán cà phê để hỏi han. Lúc này chị Trang mới bật khóc: Vợ chồng em có lẽ phải li hôn, tất cả cũng chỉ vì cái tội… sinh con một bề…

Trước đây khi Trang yêu Thiệp ai cũng bảo cô là người may mắn như chuột rơi vào hũ nếp. Thiệp vốn là con trai một, gia đình bố mẹ buôn bán giàu có. Trang lấy chồng về được thừa hưởng một gia tài tương đối của gia đình. Nhà cao, cửa rộng, có người hầu hạ. Đi làm về chỉ việc ngồi vào bàn ăn, chẳng phải làm gì. Lương hàng tháng cũng không phải nộp. Bên gia đình Thiệp chỉ có một yêu cầu đó là hai vợ chồng sinh cho ông bà thật nhiều con cháu, nhất là phải có con trai, có cháu đích tôn. Nếu cần thiết thì bỏ việc.

Sau lần đầu sinh được  một cô con gái kháu khỉnh, khoẻ mạnh, 1 năm sau Trang có bầu nhưng vì cũng muốn có một bé trai cho nhà chồng vui lòng, Trang đi siêu âm xác định giới tính thai nhi, biết mình lại mang thai con gái, dù đau lòng Trang vẫn phải cắn răng… phá bỏ cho dù su phat trien cua thai nhi trong bụng đang diễn ra tốt đẹp.

2 lần phải đi nạo hút thai vì giới tính thai là nữ, đến lần thứ 3, khi thai được 7 tuần thì  chị Trang bị chửa ngoài dạ con nên cũng phải bỏ. Bác sĩ bảo Trang sẽ khó có con lần nữa . Mẹ chồng hay tin đó đã khóc lóc ỉ ôi, bà nói nếu vợ chồng chị không sinh được thêm đứa cháu đích tôn cho bà thì coi như anh bất hiếu với tổ tiên, bố mẹ từ mặt con.

Đã có lần mẹ chồng Trang nói thẳng với gia đình nhà Trang “Nếu nó không sinh được nữa  thì tôi trả về nhà bà nuôi, nhà tôi không thể không có con nối dõi tông đường”.

Chịu sức ép từ phía gia đình, dòng họ, anh Thiệp cũng sinh ra chứng rượu chè, bố mẹ chồng thì mặt nặng mày nhẹ, Trang chặc lưỡi thôi thì chấp nhận mạo hiểm, chạy chữa để có thêm đưa con trai cho chồng.

Sau nhiều cố gắng, Trang “có tin vui”, cả nhà chồng mừng như “bắt được vàng”, nhưng khi thai được 7 tuần tuổi, Trang thấy đau bụng, đi khám thì lại phát hiện thai ngoài tử cung, lại phải bỏ, và lần này Trang hoàn toàn mất khả năng sinh con.

Suốt quãng thời gian Trang nằm viện, mẹ chồng không hề đến thăm, chỉ có mẹ đẻ ở bên, nhìn con gái với ánh mắt thương cảm.

Ngay hôm xuất viện về nhà, mẹ chồng đã gọi chị vào phòng và nói: Thân làm vợ thì phải biết thương chồng, lo nghĩ cho gia đình nhà chồng. Nếu không sinh nở được nữa, thì phải chấp nhận để người khác làm thay. Nhà này không thể tuyệt tự. Tôi đã chấm được người rồi. Cô ta không đòi hỏi gì hết, chỉ cần làm một mâm cơm mời họ hàng thân thích là được.

Ngồi nghe mẹ chồng nói, Trang như người chết đứng. Cô chạy vào buồng nằm khóc nức nở. Chị đã làm gì nên tội. Chỉ vì muốn có một đứa cháu đích tôn, họ nỡ cư xử với chị như thế. Từ trước đến nay anh Thiệp là người luôn yêu thương vợ con. Trước áp lực ngày một tăng của bố mẹ, anh vẫn quan tâm động viên, tận tuỵ phục vụ vợ con chu đáo. Nhưng hôm nay thì anh im lặng. Nước chảy đá mòn. Huống hồ là con người. Trang biết điều mình lo lắng nhất đã đến. Chẳng lẽ cô không còn con đường nào khác để lựa chọn.

Bao nhiêu nỗi buồn ập đến. Hanh phuc gia dinh bỗng chốc mong manh, tình cảm vợ chồng chao đảo… Trang không ngờ mình lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu, dở khóc dở cười như vậy. Chỉ vì “sinh con một bề” mà phải chịu biết bao cảnh ấm ức, khổ cực.

Tags